Lưu ý: - Mọi sao chép phải ghi rõ nguồn và tác giả;
- Nói tục chưởi bậy hông được hoan nghênh.
Anh có tên bạn thân.
Hắn có thú chơi dất dễ thương: chơi đồng hồ.
Ôi dồi ôi, nhà hắn thôi thì toàn đồng hồ với đồng hồ! Nhẽ hắn xây nhà chỉ để chứa đồng hồ!?
Đến nhà hắn, hông cẩn thận, dễ đá phải đồng hồ, biêu đầu vì đụng phải đồng hồ.
Anh thì chả thiết đồng hồ, thậm chí còn rất ghét nữa.
Thế mờ đến nhà hắn, thấy cơ man đồng hồ, đủ loại nhớn bé, đủ kiểu đủ dạng, trắng trắng đen đen, cúc ca cúc cu, tình toong tính toong, rồi mỗi cái đồng hồ lại kèm một câu chiện li kì hắn kể, rồi thì thấy mụ vợ hắn hết sức duyên dáng, mời chào đon đả, tự dưng lại thấy mê luôn... đồng hồ, muốn ở lại luôn, chả muốn về!
Thế mới hay!
Ấy vậy chứ cứ ra khỏi nhà hắn, là anh lại thấy ghét ngay đồng hồ.
Thế mới lạ!
Anh ghét đặc đồng hồ. Là vì nó có nhõn việc chỉ giờ, chả dùng vào việc gì khác được. Đơn giản như khi cần mở cái nắp bia, hay cắt cái móng tay móng chân, cái đồng hồ thật vô tích sự!
Mỗi lần đi chơi, tụ tập bạn bè thác loạn, mờ cái đồng hồ cứ tịch tà tịch tịch, giờ giấc nó cứ đập bộp bộp vầu mắt mình, thử hỏi còn bia nầu, diệu nầu, mồi nầu ngon? Ấy là chưa kể, nhỡ anh mò về hơi muộn tí tẹo, bà lão lại cằn nhằn:
- Ông đeo đồng hồ ở tay, mà cũng hông biết giờ là mấy giờ à?
Tội rành rành, tình tiết tăng nặng - Cãi Giời!
Có lần, thấy anh chuẩn bị đi, bà lão nhà anh quan tâm:
- Anh đi đâu? Mấy giờ về? Cơm nhà hông?
Anh hỏi bả:
- Em tưởng anh đi đâu hông biết đường về chắc? Thế em muốn anh về sớm hay muộn? Sớm thì 5h sáng, muộn thì 12 giờ đêm?
Bà lão nhà anh gườm gườm:
- Thế thì mặc xác ông!
Từ đấy, bả cũng mặc xác anh thật, chẳng thấy bà ấy hỏi han gì nữa, mỗi khi anh chuẩn bị đi.
Nhẽ bả cũng đâm ghét lây đồng hồ?
Thằng bạn anh thì lại thích, thích mê thích mệt đồng hồ.
Kể mà hắn mê đồng hồ từ hồi mới dậy thì, nhẽ hắn đã hông lấy dzợ!
Mê đồng hồ? - Thế mới chết! - Chết vì đồng hồ!
(tiếp theo ở đây)
(Còn nữa, tạm dừng câu vìu, vắng khách quá, các lồng chí thông cảm!)
- Nói tục chưởi bậy hông được hoan nghênh.
(Chiện dất tào lao đọc
cho vui, xả chét, có thể có thật mà cũng có thể chỉ là hư
cấu. Bạn đọc hông nhất thiết phải tưởng tượng suy diễn nhiều, hại thận.)
Anh có tên bạn thân.
Hắn có thú chơi dất dễ thương: chơi đồng hồ.
Ôi dồi ôi, nhà hắn thôi thì toàn đồng hồ với đồng hồ! Nhẽ hắn xây nhà chỉ để chứa đồng hồ!?
Đến nhà hắn, hông cẩn thận, dễ đá phải đồng hồ, biêu đầu vì đụng phải đồng hồ.
Anh thì chả thiết đồng hồ, thậm chí còn rất ghét nữa.
Thế mờ đến nhà hắn, thấy cơ man đồng hồ, đủ loại nhớn bé, đủ kiểu đủ dạng, trắng trắng đen đen, cúc ca cúc cu, tình toong tính toong, rồi mỗi cái đồng hồ lại kèm một câu chiện li kì hắn kể, rồi thì thấy mụ vợ hắn hết sức duyên dáng, mời chào đon đả, tự dưng lại thấy mê luôn... đồng hồ, muốn ở lại luôn, chả muốn về!
Thế mới hay!
Ấy vậy chứ cứ ra khỏi nhà hắn, là anh lại thấy ghét ngay đồng hồ.
Thế mới lạ!
Anh ghét đặc đồng hồ. Là vì nó có nhõn việc chỉ giờ, chả dùng vào việc gì khác được. Đơn giản như khi cần mở cái nắp bia, hay cắt cái móng tay móng chân, cái đồng hồ thật vô tích sự!
Mỗi lần đi chơi, tụ tập bạn bè thác loạn, mờ cái đồng hồ cứ tịch tà tịch tịch, giờ giấc nó cứ đập bộp bộp vầu mắt mình, thử hỏi còn bia nầu, diệu nầu, mồi nầu ngon? Ấy là chưa kể, nhỡ anh mò về hơi muộn tí tẹo, bà lão lại cằn nhằn:
- Ông đeo đồng hồ ở tay, mà cũng hông biết giờ là mấy giờ à?
Tội rành rành, tình tiết tăng nặng - Cãi Giời!
Có lần, thấy anh chuẩn bị đi, bà lão nhà anh quan tâm:
- Anh đi đâu? Mấy giờ về? Cơm nhà hông?
Anh hỏi bả:
- Em tưởng anh đi đâu hông biết đường về chắc? Thế em muốn anh về sớm hay muộn? Sớm thì 5h sáng, muộn thì 12 giờ đêm?
Bà lão nhà anh gườm gườm:
- Thế thì mặc xác ông!
Từ đấy, bả cũng mặc xác anh thật, chẳng thấy bà ấy hỏi han gì nữa, mỗi khi anh chuẩn bị đi.
Nhẽ bả cũng đâm ghét lây đồng hồ?
Thằng bạn anh thì lại thích, thích mê thích mệt đồng hồ.
Kể mà hắn mê đồng hồ từ hồi mới dậy thì, nhẽ hắn đã hông lấy dzợ!
Mê đồng hồ? - Thế mới chết! - Chết vì đồng hồ!
(tiếp theo ở đây)
(Còn nữa, tạm dừng câu vìu, vắng khách quá, các lồng chí thông cảm!)
Cẩm mà mê đồng hồ thiệt em chết liền. Có mà giả gật gật gù gù, có mà giả thích thật, hay thật, có mà mê thật, mê thật để lấy cớ đến liếc xéo vợ nhà người ta chứ giề.
thôi nghe bài nì đi Cẩm!